Aṅguttara Nikāya

XXII. Phẩm Mắng Nhiếc

(VII) (217) Không Tịnh Tín (1)

—Có năm nguy hại này, này các Tỷ-kheo, cho người không tịnh tín. Thế nào là năm?

Tự mình chỉ trích mình; bậc có trí sau khi suy xét, quở trách; tiếng ác đồn xa; khi mạng chung, tâm bị mê loạn; sau khi thân hoại mạng chung, sanh vào cõi dữ, ác thú, đọa xứ địa ngục.

Này các Tỷ-kheo, có năm nguy hại này, cho người không có tịnh tín.

Có năm lợi ích này, này các Tỷ-kheo, cho người có tịnh tín. Thế nào là năm?

Tự mình không chỉ trích mình; bậc có trí sau khi suy xét, tán thán tiếng lành đồn xa; khi mạng chung, tâm không mê loạn; sau khi thân hoại mạng chung, được sanh lên thiện Thú, Thiên giới, cõi đời này.

Này các Tỷ-kheo, có năm lợi ích này, cho người có tịnh tín.